Uncategorized

Có ba điều mà người ta không nên tìm kiếm:

climegaads / May 21, 2017

Có ba điều mà người ta không nên tìm kiếm:
Của cải của người giàu,
Địa vị đáng kính trọng
Trang phục lộng lẫy.
Hành giả rất khác với những người thế gian và thậm chí quan điểm về cuộc đời của họ còn khác hơn nữa. Hành giả tìm kiếm công đức tích lũy từ ba sự rèn luyện, tức: hài lòng với rất ít ham muốn, giữ gìn giới luật thanh tịnh và vun bồi trí tuệ rốt ráo. Trong khi đó, người đời mong mỏi những nguyên nhân thật sự của luân hồi, sự trói buộc mà tu sĩ cố gắng phá vỡ – của cải, tình dục, danh tiếng, thức ăn và ngủ nghỉ (ngũ dục). Vài vị đạo sư trong truyền thống Sakyapa nói rằng những kẻ mong cầu thế giới bình phàm không thể được xem là hành giả. Hành giả cần từ bỏ những ham muốn thế gian – như thế, không tìm kiếm ba kiểu ham muốn điển hình. Đầu tiên là “không tìm kiếm của cải của người giàu”. Thậm chí nếu một người giàu có như vị vua tài bảo, tiền bạc của anh ta hoàn toàn vô nghĩa nếu khôngđược dùng để cúng dường mà chỉ để ăn no và mặc đẹp. Mọi tài sản đều bị bỏ lại đằng sau khi họ chết; không một xu nào có thể được đem theo, và nó cũng chẳng có giá trị gì trong đời tương lai của người đã chết. Tuy nhiên, bởi những thói quen tập khí, phần lớn mọi người đều chìm trong những ham muốn và khát khao khi nhìn thấy sự giàu có. Kết quả là, họ có thể cúng dường rộng lớn hay cầu nguyện đến Hoàng Tài Bảo Thiên, thay vì Phật A Di Đà hay Bồ Tát Quan Âm, bằng cách nói rằng, “bậc thầy, chư Phật và Bồ Tát, xin hãy gia hộ cho con vận may, để con có thể dâng cúng Tăng đoàn”. Điều này là không cần thiết. Tăng đoàn sẽ tự nhiên được cúng dường với công đức của chư vị, miễn là chư vị thực hành đúng đắn. Người ta không phải là hành giả chân chính nếu họ không thực hành mà lại mong cầu của cải. Patrul Rinpoche nói rõ rằng một hành giả, trở nên giàu hơn, đang không thực hành tốt. Chừng nào mà hành giả vẫn có nơi ở và đồ ăn và có thể nghiên cứu và thực hành Pháp, thế là đủ. Bồ Tát Long Thọ nói: “Hạnh phúc tối thắng là hài lòng với ít ham muốn”. Một chương trong Kinh Di Giáo nói về công đức của việc hài lòng với ít ham muốnvà những lỗi lầm của việc tìm kiếm sự thịnh vượng. Vì thế, những hành giả không nên trở thành thương nhân trá hình. Nếu chúng ta hành xử như những người chỉ cầu nguyện đến Đức Phật với hy vọng nhận được của cải, điều này làm lãng phí đời người quý giá. Thân người này cần được dùng để đạt được những điều quan trọng nhất trong đời, để hoàn thành bảy sự giàu có cao quý và để không bị vấy bẩn bởi của cải thế gian.
Thứ hai, “không tìm kiếm địa vị đáng kính trọng”. Thông thường, một người bình thường sẽ tìm cách để có được địa vị xã hội cao. Khi địa vị của họ suy giảm, họ chẳng thể ngủ được. Chúng ta, những hành giả tu sĩ, không nên mong cầu bất cứ địa vị xã hội nào. Patrul Rinpoche nói trong Lời Vàng Của Thầy Tôi rằng: con có thể cao quý như Ngọc Hoàng, giàu có như Long Vương, đẹp đẽ như chư thiên; dù cho những điều này là đúng, mọi thứ đều vô thường, vì thế, con cần nỗ lực để thực hành Thánh Pháp. Thực sự, địa vị xã hội không tạo ra thực hành tốt đẹp. Nhiều thành tựu giả đã đạt giác ngộ nhờ thực hành tinh tấn và thầm lặng. Vì thế, dù là một tu sĩ hay cư sĩ cũng đều không cần tìm kiếm địa vị xã hội cao. Nếu người ta không có tâm thức về việc làm lợi lạc tha nhân, địa vị cao hơn sẽ chỉ tạo ra thêm ác nghiệp và cũng gây hại đến dòng tâm thức.
Thứ ba, “không tìm kiếm trang phục lộng lẫy”. Nếu một hành giả ăn mặc với rất nhiều sự quan tâm, anh hay cô ta có thể gặp khó khăn trong việc thành tựu bất cứ thực hành nào. Ở Tây Tạng, phần lớn các đạo sư ăn mặc đơn giản, ngoại trừ vài trường hợp, những vị buộc phải ăn mặc đẹp để làm lợi lạc chúng sinh. Nhiều tu sĩ và đạo sư lỗi lạc của truyền thốngKadampa luôn mặc đồ của kẻ ăn xin. Ở Trung Hoa, Pháp Sư Ấn Quang, vị Tổ thứ 13 của Tịnh Độ Tông, đi một đôi giày trong 5 năm và mặc một bộ y trong hơn 10 năm. Điều quan trọng hơn nhiều là tịnh hóa tâm thức để nó trở nên thanh tịnh như một bông sen nhờ nghiên cứu, quán chiếu và thực hành Pháp hơn là mặc quần áo sặc sỡ, thoải mái hay đắt tiền. Trong Kinh Di Giáo, Đức Phật nói một cách ẩn dụ, giải thích rằng tâm thức dịu dàng và kiên nhẫn là y áo. Tóm lại, thực hành Thánh Pháp liên quan đến việc tô điểm tâm thức chứ không phải vẻ bề ngoài.
A Brief Commentary on the Instructions to Oneself
Pema Jyana chuyển dịch Việt ngữ.
There are three things that one should not seek:
the wealth of the rich,
an honorable rank,
gorgeous garments.
Practitioners are very different from worldly people, and even more so are their respective outlooks on life. Practitioners seek the merit gained from the threefold training, which means: being content with few desires, keeping pure precepts, and cultivating ultimate wisdom. Whereas, worldly people long for the very causes of samsara, the shackles that the monastics try to break – wealth, sex, fame, food, and sleep (the five desires). Some masters in the Sakyapa School have said that those who desire the mundane world cannot be counted as practitioners.
Practitioners must abandon their desires for the world – hence, the council not to seek three of the desires that are very typical. The first is “not to seek the wealth of the rich.” Even if a person is as rich as the god of wealth, his/her money is completely meaningless if that person never makes offerings, but is only concerned to keep him/herself well-fed and clothed. All possessions are left behind after a person passes away; not a penny can be taken with them, nor would it be of any value in the future life of the dead. However, driven by their habitual tendencies, most people cannot help but be filled with desire and craving, at the sight of riches. As a result, they may make increased offerings, or pray to Yellow Jambhala, rather than to the Buddha Amitabha or the Bodhisattva Avalokiteshvara , by saying “my guru, buddhas and bodhisattvas, please bless me with a fortune, so that I can make offerings to the Sangha.” This is unnecessary. The Sangha will naturally make offerings with their own merit, as long as they practice properly. One is not an authentic practitioner if one does not practice, but rather seeks after wealth instead. Patrul Rinpoche made it clear that a practitioner who becomes richer and richer is not practicing well. As long as a practitioner has shelter and food, and is able to study and practice the Dharma, that is enough. Bodhisattva Nagarjuna said: “Superb happiness is feeling content with few desires.” One chapter in the Sutra on the Buddhas Bequeathed Teaching discusses the merit of being content with few desires, and the faults of seeking one’s fortune. Therefore, practitioners shouldn’t become businessmen in disguise. If we behave like the people who only pray to the buddhas hoping to receive wealth, this would be a waste of this precious human life. This human body should be used to achieve the most important things of life, to complete the perfect seven noble riches, and not to become contaminated by worldly fortune.
Secondly, “one should not seek an honorable rank.” Most often, an ordinary person will seek to achieve a high social status. Once their social status declines, they can hardly sleep. We monastic people should not seek any social status. Patrul Rinpoche said in The Words of My Perfect Teacher: you might be as exalted as the heavens, as rich as a naga, as good-looking as a god; even if these things are true, nonetheless everything is impermanent, so you must make the effort to practice genuine Dharma. Indeed, high status does not necessarily entail good practice. Many great achievers obtained enlightenment by practicing diligently and silently. Therefore, neither a practitioner nor a householder needs to seek high social status. If one does not have a mind that is concerned with benefiting others, higher status will only create more negative karma, and it will also harm one’s mental continuum.
Thirdly, “one should not seek gorgeous garments.” If a practitioner dresses him/ herself with elaborate care, he/she may have difficulty accomplishing any practice. In Tibet, most masters dress simply, except in the case of a few masters, who have to occasionally dress up to benefit sentient beings. Many eminent monks and masters of Kadampa always wore beggars’ clothes. In the Han-Chinese area, Master Yin Guang, the 13th lineage master of Pure Land School, wore the same pair of shoes for five years, and the same robes for more than ten years. It is much more worthwhile to purify our mind to be as pure as a lotus flower, through studying, contemplating, and practicing Dharma, than to wear colorful, comfortable, or expensive, clothes. In the Sutra on the Buddhas Bequeathed Teaching, the Buddha speaks metaphorically, explaining that a mind that is gentle and forbearing is one’s robe. In summary, the practice of genuine Dharma is about glorifying the mind, not about beautifying the appearance.

12 thoughts on “Có ba điều mà người ta không nên tìm kiếm:

  1. Ly Xaly chị đèo Thầy chị đó. Hôm đó về Hà Tĩnh đúng lúc Hà Tĩnh bị ngập vào năm ngoái e ah

Comments are closed.