Uncategorized

Hồi ấy

climegaads / May 1, 2017

Hồi ấy, Bạn lớp 5, con trai. Mình với bạn đúng nghĩa là Đôi bạn. Bạn ríu rít kể chuyện, ríu rít hỏi mình đủ thứ trong một tiết học. Mình vẫn nhớ như in, câu Bạn từng nói: Cô cách bọn con nhiều tuổi mà sao cô rất hiểu tâm lý của bọn con.
Rồi bẵng nửa năm, Bạn chuyên tâm cho một kỳ thi Toán, Bạn phải dừng đến lớp và gặp mình. Đến khi bạn quay lại, mình không nhận ra Bạn, chững chạc có, rụt rè có. Và thứ mình nhận ra rõ nhất, đó là Khoảng Cách. Bạn không còn siêng kể chuyện, không còn líu lo, mình không còn phải nhắc Bạn tập trung viết bài như trước. Nhưng sao sự miệt mài, im lặng của Bạn, lại làm mình buồn đến thế. Đôi khi chỉ thèm phút nào đó, giữa lúc Bạn cặm cụi viết bài, bất giác ngẩng đầu lên hỏi mình một câu, kể mình nghe một chuyện nhỏ thôi.
Ước gì Bạn, và nhiều bạn nữa, sẽ mãi bé, dẫu biết điều ước sẽ chẳng thể thành hiện thực.
“Khung trời mùa hạ”, bài của Bạn sau bao ngày cố gắng.

4 thoughts on “Hồi ấy

  1. Vậy là giai đoạn này của bạn, cô Hằng lại cần trở về tuổi thơ 1 chuyến xem sao

Comments are closed.