Uncategorized

LẦN ĐẦU SẮM Ô TÔ (Phần 2)

climegaads / April 5, 2017

LẦN ĐẦU SẮM Ô TÔ (Phần 2)
Nhận chìa khóa xong, chui vào buồng lái đóng cửa cái rầm rất khí thế, hắn quyết định dong thẳng về nhà luôn cho được giờ.
Trời nắng gắt rất khó chịu, sực nhớ ô tô có điều hòa, hắn cho xe chạy chậm lại để nhìn xem cái phím bật tắt điều hòa nằm ở đâu. Mần mò một lúc, cái gì thò ra mà có thể vặn được, hắn đã thử vặn, nhưng không khí trong xe vẫn oi bức, ngột ngạt như khi chưa vặn.
Dừng xe lại, rút điện thoại ra gọi cho thằng bán phát, gì chứ cái món điện tử với cơ khí hắn dốt đặc.
“Alo, chú à! Anh bảo này, cái phím bật điều hòa hắn nằm chỗ mô mà anh tìm mãi đéo thấy?”
Giọng thằng nhân viên trường lái ngái ngủ rề rà trong điện thoại.
“À! Nó là cái núm đen đen đó! Anh nhìn thấy chưa?”
“Rồi rồi! Bật rồi, nhưng không mát chi cả?”
“Bật rồi à?”
“Ờ, bật rồi!”
“Thôi tắt đi!”
“Là răng?”
“Anh thấy hai sợi dây điện xanh đỏ thò ra dưới vô lăng không?”
“Thấy rồi!”
“Bây giờ anh muốn mát đúng không?”
“Chơ răng nựa! Nói nhanh lên nóng bỏ mẹ, mồ hôi ướt hết cả đít rồi!”
“Giờ anh nhảy xuống mua cái quạt điện nhỏ nhỏ, loại 12 vôn lên nối phát là hắn mát liền!”
Lại còn thế nữa! Điên hết cả người. Không có điều hòa thì nói mẹ từ đầu đi, ấm ấm, ớ ớ mất thời gian. À mà quên mất, lúc test xe, hưng phấn quá hắn không để ý đến những thứ linh tinh, vì cho là vặt vãnh. Giờ mới biết ngu chưa! Hắn đẩy hết cửa kính ra cho gió thổi vào. Cái này trong sách hướng dẫn kỹ thuật hình như gọi là “lấy gió ngoài” đây.
Chạy được ba chục cây, ngó bên đường thấy cây xăng, hắn bẻ tay lái rẽ ngay vào. Thằng nhân viên bơm xăng hỏi “Đổ mấy đây anh?” Đang check điện thoại, không thèm ngước mặt lên, hắn dõng dạc hô “Đầy bình”.
“Của anh hết năm trăm mười chín nghìn”
Nghe thằng bán xăng đọc số tiền, hắn toát cả mồ hôi trán. Hắn cứ nghĩ là đang đổ cho xe máy vì đang tập trung vào điện thoại. Năm trăm mười chín nghìn. Hắn lẩm nhẩm trong mồm, mặt tái dại vì xót tiền. Rút ví ra trả, cầm tờ 500 nghìn trên tay mà hắn lưu luyến không muốn rời. Chừng ấy tiền để đi chợ mua cá trích phải ăn được hơn một tháng. Trời ơi! Sao hắn lại phải bỏ ra nhiều tiền như thế – chỉ để chạy lông bông trên đường một cách vô tích sự, trong khi chỉ cần đi xe máy là đủ?
Hơn tiếng sau xe đã về đến đầu làng. Buổi trưa mọi người đi ngủ hết nên không ai biết hắn đi hẳn xe ô tô về. Thế có phí tiền không? Phí quá đi chứ! Đã thế hắn nghiến răng bóp còi thật lực. Sau mỗi tràng còi kéo dài đanh thép, hắn dừng lại, thò cổ ra ngoài ngó nghiêng, xem có ai đang lầm bầm chửi cho một câu đại loại “Còi còi cái đéo gì mà to thế!”
Nhưng tuyệt nhiên không ai thèm chửi cho hắn một tiếng. Giá có ai chửi cho cái có phải mát mặt không! Hắn sẽ vênh váo một cách khiêm nhường rồi nhũn nhặn cúi đầu nói.
“Dạ! Rất xin lỗi vì sự bất tiện này!”
Thì có phải rất đúng phong thái của một người có ô tô chân chính không!
Vào đến cổng, hắn bóp 3 tiếng bọp bọp bọp, nhưng nhà đi vắng cả, chỉ có con mực lững thững chạy ra sủa quanh quách rất ngứa tai. Chó thì biết gì ô tô. Tự nhiên hắn thấy hụt hẫng vì cái sự đi ô tô về làng của mình không được trang trọng và ồn ào lắm. Dừng xe một chút cho mát máy, hắn lôi vòi bơm ra xịt.
Xịt hết nửa bồn nước vẫn chưa thấy ai hỏi. Đang bực bội trong lòng thì chợt có con mụ đạp xe đi chợ chiều đi qua. Thấy hắn cởi trần, cầm cái vòi tưới xe, mụ hỏi bâng quơ.
“Trời oi thật đo! Theo chú, tối ni có mưa không nả?”
Hắn dừng xịt, đỡ lời ngay lập tức.
“Có lẽ không mưa mô! Tui rửa ô tô chắc trời thương”
“Ừm! Mưa cho mát cũng được, chớ tui đang lo nắng nóng rau dưa héo hết nỏ ai mua!”
“Công nhận! Tui đứng rửa ô tô một chút mà cháy hết cả da rồi đây này!”
Mụ hàng xóm đi rồi, hắn lẩm bẩm trọng miệng “Cả cái ô tô to như mả bố thằng ăn mày mà không hỏi được một câu. Mưa với nắng cái éo gì!”
Rửa xe xong, hắn vào nhà lục tìm cái nanh hổ của ông nội để lại. Ông nội hắn xưa làm nghề bốc thuốc, bệnh gì cũng thấy ông lôi nanh hổ ra mài mài một lúc rồi dặn “về cho uống 2 thìa nha”. Không biết có ai khỏi không, nhưng cái nanh thì mòn vẹt một cạnh. Hắn sẽ lấy cái nanh này, đục một lỗ rồi treo chìa khóa ô tô vào đó, đi đâu ngoắc bên hông cho người ta biết mình có ô tô.
Xong xuôi hắn lôi điện thoại ra gọi cho cựu bố vợ.
“A lô! Ông ạ!”
“Ờ! Mần chi bên á?”
“Dạ! Con – mới – lấy – ô – tô!”
“Trời ơi! Tỉ mấy con? Xe chi đó?”
“Dạ! Bố ạ! Xe ô tô cũng chỉ là phương tiện…”
“Ừ bố biết rồi! Nhưng tỉ mấy con? Mới đưa về xong à?”
Hắn gãi gãi đầu, bẽn lẽn như trước mặt là ông cựu thật.
“Tối mần cái chi ta uống rửa xe bố hè!”
“Rồi rồi! Uống chi mồ? Mần con vịt ta đánh đĩa tiết canh ăn cho mát hè! Mà mà… tỉ mấy con?”
Còn tiếp.

41 thoughts on “LẦN ĐẦU SẮM Ô TÔ (Phần 2)

  1. Ngôn ngữ kết hợp của dân gian và Nam Cao nhưng vẫn đậm chất Hà Song. Ngóng phần 3 của tráng sỹ.

  2. Chuyện hay thế này TS không cho lên otofun thì phí quá, ở đó khối ông được liên hệ bản thân… TS cho phép chia sẻ nhé?

  3. Yêu thế, đọc chùa của bác thôi ạ cơ mà hay, yêu điên đảo luôn ạ

  4. Mần hẳn một truyện ngắn như Trúng số với Đòi nợ đi cụ.

  5. Ai có chuyện về vụ khoe mẽ ô tô, cứ inbox tráng sỹ nhé. Nói chung tất tần tật những gì buồn cười liên quan đến ô tô cứ ib cho tôi.

    1. Nguyễn Duy Mỹ Nguyên. Nhớ vụ hồi lâu chú Đức đi tiên phong có xe ô tô , thấy người quen chú thò ra gọi : Nguyên ơi chú Đ đây nè.
      Túm lại là ai mới có xe cũng đều rưa rứa hết. Kkkk

  6. Xong chuyện này anh viết về chuyện khoe mẽ điện thoại hồi xưa luôn đi

  7. Mem otofun rất thích điều này, nhất là anh Phan Văn Thông vụ TH đang cần tráng sĩ múa bút trợ cứu người yếu thế

  8. Cơ quan tui có lão có con xe ghẻ. Một hôm, cho cu em mượn đi, lão dặn, nhớ kiểm tra đổ nước với vì lâu nay a không để ý ( ý văn học là nhắc đổ xăng phảy?). Đi đến Cầu Già, cu em thật thà mở nắp capo ra kiểm tra và đổ nước mát. Mỉa, đen cho lão, đổ mưa nước lã vô lỗ đổ dầu máy, 🙁 Thế là kêu xe cứu hộ ra cẩu về. Kkk
    Chuyện thật 100%.

  9. Giống kí sự mà lại hay nữa anh ạ ! Cố gắng đều tay cho tụi e thưởng thức với nhé. Xem chùa nhưng like đều, e lại set face anh là see first nữa đấy tráng sỹ

  10. Thích dạng bựa bựa như kiểu thời sinh viên và ngoại tình, vui hơn, vừa đọc vừa cười một mình như bị dở hơi

  11. Thích chợ , ngàn năm qua người Việt vẫn lợn cưới – áo mới mà .

Comments are closed.