Uncategorized

NHẬT KÝ VU QUYÊN

climegaads / April 30, 2018

NHẬT KÝ VU QUYÊN – ” KIẾP NÀY CHƯA ĐI TRỌN VẸN” ( Nữ Tiến Sĩ Trẻ Chết Ở Tuổi 32 Vì Bệnh Ung Thư VÚ ) – Kỳ 1
“Tôi luôn cho rằng mình là một người kiên cường ngoại hạng.
Tuần cuối cùng của năm 2009 tôi được xe cứu thương đưa vào bệnh viện RJ, đặt vào phòng cấp cứu. Chủ nhiệm phòng bệnh lý nhìn thấy tấm phim chụp CT toàn thân tôi đen ngòm bèn hỏi liền một câu “Bệnh nhân hiện đang giảm đau bằng gì?” Đầu trọc (tôi gọi chồng thân mật bằng Đầu trọc) trả lời “Dạ hiện không có dùng bất cứ loại thuốc giảm đau nào hết”
Vị chủ nhiệm hơn 40 tuổi phà ra một hơi thở dài, nhả từng câu từng chữ một nói ” Thường người bệnh tới bước này như cô ta thì đều đau nhức đến muốn chết” Lúc nghe đoạn đối thoại này, tôi chỉ nín thở, cắn chặt răng ráng chịu đựng, chưa có chết, cũng chưa khóc. Phòng cấp cứu có lẽ giống như bức tường địa ngục, một cánh cửa tự động mở mọi lúc, hễ mở ra là mang bệnh nhân nguy cấp cùng gió đông hàn lạnh đi vào.
Những bệnh nhân cùng phòng tôi tuy đều nằm trên giường nhưng xem ra tinh thần đều khá hơn tôi, chí ít họ không phải đau đớn đến nỗi chẳng động đậy nổi. Nhưng mà những người hàng xóm này, giữa đêm hai giờ phất cờ gióng trống đi vào nằm cách tôi không tới hai bước chân, chưa đợi tôi có tinh thần chào hỏi xã giao thì đến hơn 5 giờ tôi đã bị tiếng gào khóc của gia quyến họ đánh thức, drap trắng đắp phủ kín mặt. Cứ tim gan kinh hãi như vậy suốt 3 ngày 2 đêm.
Tôi không khóc, biểu hiện lý trí đến lạ thường. Tôi chỉ dùng chút ít sức lực lúc liền lúc đứt còn sót trong người ghi lại mấy bức di thư, an ủi mẹ tôi nhìn thấu đáo chuyện sống chết cuộc đời. Sau đó, một ngày hai lần chích xuyên xương tủy. Đâm vào xương cốt đối với tôi mà nói thật ra cũng không phải là đau đớn. Đầu trọc ở bên cạnh thấy tôi bị chích vào xương, quay mặt vào tường không nỡ xem tiếp, mẹ tôi thì cũng đã trên bờ suy sụp tinh thần. Điều tôi đau đớn lúc ấy là tế bào phá xương đã lan khắp toàn thân, thân thể không chịu đựng nổi xúc chạm, chạm vô là như muốn chết đi sống lại. Sự đau đớn đó không phải do đâm vô xương mà do tế bào ung thư mỗi phút mỗi giây đang gặm nhấm xương cốt.
Tôi vẫn không khóc, không phải vì kiên cường mà bởi vì đau đến nỗi không nghĩ được tới chuyện khóc. Lúc đó chỉ có thể gắng hết sức chịu đựng. Nếu hơi lơ là phân tâm thì sẽ đau đến ngất. Tôi thì không muốn người nhà nhìn thấy sự đau đớn của mình.
Vào ngày đầu năm, xác chẩn nói tôi bị ung thư vú kỳ thứ tư, cũng tức là giai đoạn cuối, tôi thở ra một hơi dài, không khóc, mà ngược lại còn cười ha hả trong nội tâm. Bởi vì kết quả này là một trong những kết quả tốt nhất trong dự đoán của tôi. Đã mắc ung thư thì ung thư vú cũng coi như là loại mạnh mẽ. Còn việc giai đoạn cuối tôi đã sớm biết trước. Toàn thân không thể động đậy, không phải đã phát tán di căn thì còn có thể là gì nữa?
Phát hiện quá trễ tế bào ung thư gần như phát tán đến mọi xương cốt quan trọng, không thể phẫu thuật nên thế là hóa trị. Thứ hóa trị như địa ngục ấy, lúc ban đầu phản ứng rất dữ, nôn mửa liên tục. Khi đó toàn thân tôi không thể nhúc nhích, dù nôn mửa cũng chỉ có thể nghiêng đầu, nhiều lắm là 45 độ. Trên người, trên gối, trên chăn, trên quần áo đều là mấy thứ nôn mửa ra. Có lúc đồ ăn còn bắn ra từ khoang mũi, mỗi ngày ói mấy chục lượt.
Thật ra, nôn mửa thì mặc nôn mửa, nhưng đáng sợ nhất là, khi nôn sẽ kéo theo chấn động lồng ngực, mà cột sống và xương sườn tôi hễ chấn động thì đau đến nỗi có thể làm ngất đi. Người ta hình dung đau đến thấu xương, tôi nghĩ bây giờ mình đã thật sự hiểu rõ cái tinh tủy của từ này. Mỗi ngày mấy chục lần nôn mửa là mấy chục lần tôi đau đến phát ngất.
Người ta lúc hóa trị thì mấy thứ lục phủ ngũ tạng khó chịu, tôi cũng vậy, có điều nó không đáng nhắc tới. Lúc đó, tôi vẫn không khóc. Bởi vì tôi nghĩ, cứ tiếp tục kiên trì, tôi sẽ có thể sống tiếp.
Sau 6 lần hóa trị, tôi trở về nhà, Con trai Khoai Tây 19 tháng tuổi, thằng bé vui sướng tung tăng quay bám mẹ. Bà ngoại bảo Khoai Tây hát cho mẹ nghe đi. Tôi đặt thằng bé ngồi trên đầu gối, thằng bé bi bô hát tới đoạn “Trên đời chỉ có mẹ là tốt, con có mẹ như là báu vật”. Lời ca chưa dứt nước mắt tôi đã tuôn chảy trước rồi, có thể rồi đây, chỉ cần xê xích một chút một chút xíu thôi, con trai tôi rồi sẽ trở thành cỏ rác…”
Và bây giờ cô ấy đã nhận ra điều đó…
“Tôi từng tham vọng trong 2,3 năm lên được Phó giáo sư, thế là bắt đầu bán mạng đệ đơn xin làm đề tài nghiên cứu, dù rằng mục tiêu sau khi làm phó giáo sư là chi vẫn chưa rõ ràng. Cứ vì một mục tiêu không biết có phải là mục tiêu của đời mình hay không mà liều mạng, không thể không nói là đó là làm chuyện khờ dại. Mắc bệnh rồi tôi mới biết, con người phải đem hạnh phúc xây dựng trên mục tiêu cuộc sống có thể duy trì lâu dài, chứ không phải chỉ để nhìn thấy những lợi danh ngắn ngủi. Danh lợi, quyền lực không có cái nào là không gây khổ đau mà không có cái nào có thể mang theo được”
“Sau khi vượt thoát ra khỏi ý niệm cái sống cái chết của việc sống không bằng chết, của cơn thập tử nhất sinh, tôi đột nhiên cảm thấy người nhẹ nhõm. Chẳng màng kiểm soát đại cuộc, tiểu cuộc gì nữa, chẳng màng lo chuyện rãnh hơi, tôi không còn có đối thủ, không còn có kẻ thù, tôi cũng không còn quan tâm ai mạnh hơn ai, đề tài có cũng được, nhiệm vụ cũng kệ, tạm thời bỏ hết. Mọi điều trên thế gian đều là giả tạm, tất cả như gió thoảng mây trôi”
“Trong lúc cận kề ranh giới của cái chết bạn sẽ phát hiện ra, tăng ca, tạo nhiều áp lực cho mình, nhu cầu mua nhà mua xe đều là phù vân hết. Nếu có thời gian, hãy lo chăm sóc con cái, lấy tiền mua xe mua tặng bố mẹ đôi giày, đừng bán mạng đổi lấy chi nhà to, được ở cùng người thương, sống trong nhà nhỏ như cái vỏ ốc cũng thấy ấm áp rồi”
Ps/ Bài viết này tôi copy từ face anh Lương Hà, anh ấy cũng là người dịch Nhật Ký này. Tôi đọc thấy hay nên xin phép copy share lại ạ. Đọc tâm thư này càng đọc tôi càng lặng người đi, tôi đã đọc đi đọc lại nó nhiều lần, cảm xúc vẫn nguyên vẹn như lần đầu tôi đọc. Đây chỉ là đoạn dịch kỳ 1 của bài viết, để đọc tiếp những kỳ sau mọi người vào Face anh Lương Hà đọc ạ, đã dịch được đến kỳ 6 rồi. Những dòng chia sẽ của một người đang đau đớn vì hóa trị, vì tế bào ung thư đã lan ra khắp cơ thể ngậm nhắm đến xương tủy, và cận kề cái chết này rất có ích cho những người đang thực hành, chánh niệm, đang dính mắc hay đau khổ.
BIết ơn vì chị đã đối diện căn bệnh oái ác bằng sự lạc quan và viết lại những cái thấy tỉnh giác của một người cận kệ cái chết cho mọi người đọc. Khâm phục chị. Biết ơn người dịch đã có tấm lòng và có tâm.
Link đọc kỳ 2 : https://www.facebook.com/notes/l%C6%B0%C6%A1ng-h%C3%A0/nh%E1%BA%ADt-k%C3%BD-vu-quy%C3%AAn-ki%E1%BA%BFp-n%C3%A0y-%C4%91i-ch%C6%B0a-tr%E1%BB%8Dn-v%E1%BA%B9n-n%E1%BB%AF-ti%E1%BA%BFn-s%C4%A9-tr%E1%BA%BB-ch%E1%BA%BFt-%E1%BB%9F-tu%E1%BB%95i-32-v%C3%AC-b%E1%BB%87nh/10154549989870963/