Uncategorized

Từ hồi làm tinh dầu Mụ mới dư dả mời con giai đi ăn bánh mì Bamiking nó sung sướng âm ỉ

climegaads / July 15, 2017

Từ hồi làm tinh dầu Mụ mới dư dả mời con giai đi ăn bánh mì Bamiking nó sung sướng âm ỉ, hớn hở ra mặt.
Buổi tối thây Mụ trầm ngâm nó mon men lại gần.
Mẹ đang tiếc vì con làm hao hụt sản lượng tinh dầu mẻ hôm nay à?
Mụ liếc nó phát bằng ánh mắt hình viên đạn, vẫn đang cú vì buổi sáng đau bụng nhờ nó trông cho một tí mà làm tràn ra mất của mình, tụt mất 1/3 sản lượng mẻ hôm nay.
Mụ bảo: chả tiếc thì sao, của một đống tiền, tướt cả mồ hôi mũi ra đấy anh ạ!
Nó bảo: thế mẹ thấy tiền quan trọng hơn hay con quan trọng hơn!
Hơ hôm nay lí sự gớm nhỉ.
Ờ thì anh lúc nào chả quan trọng với tôi, tiền nhiều mới quan trọng chứ ít thì tiếc gì, Mụ đáp!
Nó tiếp: ồ zê! Vậy mẹ đừng cạu mặt như thế nữa coi đấy là học phí dạy con biết làm việc đi, hjhj!
Bố anh lại còn troll tôi nữa. Mụ lườm!
Nó lại gần tít mắt lân la, Mụ bảo: con cố gắng học đi để sau này kiếm cái việc nó sang sang tí mà làm cho bố mẹ nở mày nở mặt.
Nó đáp: con nghĩ là công việc nào mà mang lại ý nghĩa tốt đẹp thì đều sang chảnh cả mà mẹ. Ối chùi ui … ( ngạc nhiên chưa)
Con mẹ mắt thô lố nhìn nó.
Con ví dụ nhé: Bố Hùng cử nhân đi bán giày, kiếm tiền chân chính đáng trân trọng nhé, Mẹ Hà thạc sỹ sx tinh dầu thơm với mục đích mang đến sp an toàn từ tự nhiên nhé. Mục đích cao cả thế còn gì không tầm thường đâu mẹ.
Mụ bảo: mẹ ạ anh, đừng có nịnh chúng tôi nữa.
Mụ cười thầm trong bụng, không hiểu nó đọc ở đâu mà biết dùng từ chân chính với chân phụ nữa cơ chứ.
Trở về thực tại Mụ nhìn xa xăm, chúng nó bắt đầu lớn dần, mình sắp già thật rồi! Hu hu!
See Translation